Vĩnh Thắng

  • Random
  • Archive
  • RSS

Truth alone triumphs.

Sự thật tự nó thắng.

Khẩu hiệu Ấn Độ.
  • 5 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Ông già điên đi kiếm chỗ đẹp.Tôi đi chơi, thường không thích vào những nơi như viện bảo tàng, những nơi trong sách hướng dẫn hay tờ rơi du lịch người ta khuyên rằng nên đến đó. Tuy nhiên cũng còn tùy địa điểm, cái chính là đến nơi nào mà thấy mấy ông già chậm rãi xếp hàng mua vé, những bà già phe phẩy quạt ngồi thở dốc dưới tán cây, hoặc những ông mập thù lù mặt cau có uể oải vì mệt, thì tôi đi ra, hoặc đi chỗ khác, lý do chính là tôi nghĩ nơi này để dành đến lúc tôi già như họ, không còn máu để lang thang khám phá, hết sức khỏe để tự đi tìm những điều mới lạ, thành kiến chất chồng để không thể sống như một người bản xứ, thì lúc đó tôi sẽ đến đó, sẽ bay tới đó, mua vé, đi loanh quanh, nghe những điều hướng dẫn viên du lịch nói và tin rằng đó là trải nghiệm của bản thân, nói chung lại, lúc đó là khi tôi không còn sức trẻ.Đa phần những người đạp xe đi chơi như tôi đều là những người trẻ, thứ nhất là có sức khỏe. Đa phần những người đạp xe đi chơi như tôi đều đi hai người trở lên, thứ nhì là đỡ buồn. Nhiều người nghĩ một đoạn đường dài thăm thẳm, mấy ngàn cây số mà lẳng lặng đạp xe mình ênh thì đúng là điên. Thường thường trẻ nên người ta có quyền điên. Mấy ông già nhìn vô nghĩ vậy. Mấy ông già có nhiều chuyện phải lo, mấy ông già không có sức khỏe, mấy ông già giờ có khi phải sống vì con vì cháu, ráng giữ sức khỏe cho con cháu nó an lòng làm ăn. Mấy ông già nói chung là không được phép điên.Nãy giờ toàn nói mấy ông già, không hề đụng chạm gì đến những thành phần khác, những thành phần thanh niên vì số phận định đoạt nên không được phép điên, những thành phần an bề gia thất với bổn phận trách nhiệm nặng gánh hai vai nên không được phép điên, mà những thành phần đó, nếu có dịp thì tôi sẽ nói, giờ nói chuyện về mấy ông già.Xin giới thiệu với mấy ông già mà tôi biết, một ông già người Pháp, 74 tuổi, răng rụng móm miệng, đạp xe một mình đi từ Nepal, xuống Ấn Độ, cũng không qua Myanmar được nên bay qua Thái Lan, đi hết Thái Lan, rồi giờ qua Campuchia, rồi đi Lào, qua Sapa, xuống Sài Gòn. Hỏi ông già đi khi nào ông già về lại nhà, ông già nói chưa biết, chỗ nào đẹp thì ông già “dừng lại”. Hỏi, ý ông già “dừng lại” là sao? Ông già cười, “Không biết! Chỉ nghĩ vậy thôi!”. Còn tôi thì sốc nặng trước ý định đó, đúng là gặp sư phụ rồi, già như trái cà rồi mà còn sức đi kiếm chỗ đẹp để “dừng lại” nữa. Đúng là quá điên. Ông già nói tối qua ở Battambang, gặp ở đây nghĩa là ổng đạp hơn 150km, ông già hỏi tôi mỗi ngày đi bao xa, tôi nói mệt thì nghỉ, chưa bao giờ đi quá 100km, ông già nói đúng rồi, còn trẻ đi từ từ cũng được. Ngược đời hết sức, đáng ra tôi phải là người khuyên ổng nên đi từ từ.Chia tay, chúc nhau sức khỏe, mỗi người mỗi hướng, tôi đi về hướng ngược nắng, nhiều cảm xúc đan xen, về những giá trị mà người ta gọi là hạnh phúc và bổn phận, về niềm vui và quan niệm của ông già, về mấy ông già mà tôi biết, còn ông già điên, đi về hướng hoàng hôn, tiếp tục đi kiếm chỗ đẹp.
Pop-upView Separately

Ông già điên đi kiếm chỗ đẹp.
Tôi đi chơi, thường không thích vào những nơi như viện bảo tàng, những nơi trong sách hướng dẫn hay tờ rơi du lịch người ta khuyên rằng nên đến đó. Tuy nhiên cũng còn tùy địa điểm, cái chính là đến nơi nào mà thấy mấy ông già chậm rãi xếp hàng mua vé, những bà già phe phẩy quạt ngồi thở dốc dưới tán cây, hoặc những ông mập thù lù mặt cau có uể oải vì mệt, thì tôi đi ra, hoặc đi chỗ khác, lý do chính là tôi nghĩ nơi này để dành đến lúc tôi già như họ, không còn máu để lang thang khám phá, hết sức khỏe để tự đi tìm những điều mới lạ, thành kiến chất chồng để không thể sống như một người bản xứ, thì lúc đó tôi sẽ đến đó, sẽ bay tới đó, mua vé, đi loanh quanh, nghe những điều hướng dẫn viên du lịch nói và tin rằng đó là trải nghiệm của bản thân, nói chung lại, lúc đó là khi tôi không còn sức trẻ.

Đa phần những người đạp xe đi chơi như tôi đều là những người trẻ, thứ nhất là có sức khỏe. Đa phần những người đạp xe đi chơi như tôi đều đi hai người trở lên, thứ nhì là đỡ buồn. Nhiều người nghĩ một đoạn đường dài thăm thẳm, mấy ngàn cây số mà lẳng lặng đạp xe mình ênh thì đúng là điên. Thường thường trẻ nên người ta có quyền điên. Mấy ông già nhìn vô nghĩ vậy. Mấy ông già có nhiều chuyện phải lo, mấy ông già không có sức khỏe, mấy ông già giờ có khi phải sống vì con vì cháu, ráng giữ sức khỏe cho con cháu nó an lòng làm ăn. Mấy ông già nói chung là không được phép điên.

Nãy giờ toàn nói mấy ông già, không hề đụng chạm gì đến những thành phần khác, những thành phần thanh niên vì số phận định đoạt nên không được phép điên, những thành phần an bề gia thất với bổn phận trách nhiệm nặng gánh hai vai nên không được phép điên, mà những thành phần đó, nếu có dịp thì tôi sẽ nói, giờ nói chuyện về mấy ông già.

Xin giới thiệu với mấy ông già mà tôi biết, một ông già người Pháp, 74 tuổi, răng rụng móm miệng, đạp xe một mình đi từ Nepal, xuống Ấn Độ, cũng không qua Myanmar được nên bay qua Thái Lan, đi hết Thái Lan, rồi giờ qua Campuchia, rồi đi Lào, qua Sapa, xuống Sài Gòn. Hỏi ông già đi khi nào ông già về lại nhà, ông già nói chưa biết, chỗ nào đẹp thì ông già “dừng lại”. Hỏi, ý ông già “dừng lại” là sao? Ông già cười, “Không biết! Chỉ nghĩ vậy thôi!”. Còn tôi thì sốc nặng trước ý định đó, đúng là gặp sư phụ rồi, già như trái cà rồi mà còn sức đi kiếm chỗ đẹp để “dừng lại” nữa. Đúng là quá điên. Ông già nói tối qua ở Battambang, gặp ở đây nghĩa là ổng đạp hơn 150km, ông già hỏi tôi mỗi ngày đi bao xa, tôi nói mệt thì nghỉ, chưa bao giờ đi quá 100km, ông già nói đúng rồi, còn trẻ đi từ từ cũng được. Ngược đời hết sức, đáng ra tôi phải là người khuyên ổng nên đi từ từ.

Chia tay, chúc nhau sức khỏe, mỗi người mỗi hướng, tôi đi về hướng ngược nắng, nhiều cảm xúc đan xen, về những giá trị mà người ta gọi là hạnh phúc và bổn phận, về niềm vui và quan niệm của ông già, về mấy ông già mà tôi biết, còn ông già điên, đi về hướng hoàng hôn, tiếp tục đi kiếm chỗ đẹp.




  • 6 months ago
  • 1
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Ở Sihanouk nói riêng và nói chung là ở Cam, nhờ mấy anh tuk tuk mà tôi phát hiện được nhiều chỗ buồn không tưởng tượng nổi. Đang lang thang, ảnh hú, ê tuk tuk? Không đi. Bum bum? Không đi, mà ủa mày mới nói đi đâu? Tao nói đi bum bum. Rồi ảnh chỉ qua một cái guest house tên Freedom. Thôi hiểu bum bum là cái gì luôn. Không biết trong từ điển đã kịp bổ sung từ vựng mới này chưa. 

Về coi bản đồ kĩ lại mới để ý, Sihanouk có gần chục chỗ bum bum này trong hướng dẫn du lịch đàng hoàng. Mà ai là người nghĩ ra cái biểu tượng để gắn vô đó mới hay làm sao, mới buồn mà rùng rợn làm sao. 

Biểu tượng trái tim màu đỏ với gạch chéo, trong hướng dẫn du lịch được phát miễn phí khắp Campuchia này, nó giống như một sự cảnh báo hơn là một sự hướng dẫn. Người ta tự hỏi cái nơi nào ngộ ghê, nơi đó không có trái tim, thì là cái nơi tới để bum bum. Chợt rùng mình vì cái sự cảnh báo đó. Ở đó không có trái tim, hoặc tới đó thì bạn đừng mang tim theo, ở đó không có tim và cũng không ai cần trái tim ở đó. Điều đó tự nhiên đánh thức con người và lòng tự trọng của tôi, bước vào đó, là thú nhận với bản thân mình rằng, tôi không có trái tim, mà như thế, thì không còn là người nữa. 

Vậy đó, tự nhiên thấy buồn. Chẳng buồn bum bum.
Pop-upView Separately

Ở Sihanouk nói riêng và nói chung là ở Cam, nhờ mấy anh tuk tuk mà tôi phát hiện được nhiều chỗ buồn không tưởng tượng nổi. Đang lang thang, ảnh hú, ê tuk tuk? Không đi. Bum bum? Không đi, mà ủa mày mới nói đi đâu? Tao nói đi bum bum. Rồi ảnh chỉ qua một cái guest house tên Freedom. Thôi hiểu bum bum là cái gì luôn. Không biết trong từ điển đã kịp bổ sung từ vựng mới này chưa.

Về coi bản đồ kĩ lại mới để ý, Sihanouk có gần chục chỗ bum bum này trong hướng dẫn du lịch đàng hoàng. Mà ai là người nghĩ ra cái biểu tượng để gắn vô đó mới hay làm sao, mới buồn mà rùng rợn làm sao.

Biểu tượng trái tim màu đỏ với gạch chéo, trong hướng dẫn du lịch được phát miễn phí khắp Campuchia này, nó giống như một sự cảnh báo hơn là một sự hướng dẫn. Người ta tự hỏi cái nơi nào ngộ ghê, nơi đó không có trái tim, thì là cái nơi tới để bum bum. Chợt rùng mình vì cái sự cảnh báo đó. Ở đó không có trái tim, hoặc tới đó thì bạn đừng mang tim theo, ở đó không có tim và cũng không ai cần trái tim ở đó. Điều đó tự nhiên đánh thức con người và lòng tự trọng của tôi, bước vào đó, là thú nhận với bản thân mình rằng, tôi không có trái tim, mà như thế, thì không còn là người nữa.

Vậy đó, tự nhiên thấy buồn. Chẳng buồn bum bum.

  • 6 months ago
  • 1
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Kampot. 2012.
Pop-upView Separately

Kampot. 2012.

  • 6 months ago
  • 1
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Bắt đầu cuộc hành trình, ngao du xứ sở chùa Tháp, vương quốc Campuchia từ 4/11/2012.
Pop-upView Separately

Bắt đầu cuộc hành trình, ngao du xứ sở chùa Tháp, vương quốc Campuchia từ 4/11/2012.

  • 6 months ago
  • 1
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Chùa còn xe còn.
Pop-upView Separately

Chùa còn xe còn.

  • 6 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Sóc Trăng.
Pop-upView Separately

Sóc Trăng.

  • 6 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Sóc Trăng.
Pop-upView Separately

Sóc Trăng.

  • 6 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Lêu lổng tứ phương. 

Ảnh: Nino.
Pop-upView Separately

Lêu lổng tứ phương.

Ảnh: Nino.

  • 6 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Đâu phải chỉ mình ta 
Lầm lũi trên con đường. 
Số thằng này khổ quá, 
chắc nó buồn hơn ta.
Pop-upView Separately

Đâu phải chỉ mình ta
Lầm lũi trên con đường.
Số thằng này khổ quá,
chắc nó buồn hơn ta.

  • 6 months ago
  • Permalink
Share

Short URL

TwitterFacebookPinterestGoogle+
Page 1 of 10
← Newer • Older →

About

Hello! Im fine.

Me, Elsewhere

  • @thagnv on Twitter
  • thagnv on Youtube
  • My Skype Info

Twitter

loading tweets…

  • RSS
  • Random
  • Archive
  • Mobile
Effector Theme by Pixel Union